Chiếc vé đi tuổi thơ
Có lẽ, không nhiều phim Việt trước khi ra mắt lại nhận được sự quan tâm và háo hức chờ đợi của khán giả như "Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh".
Người mang những trang văn nhẹ nhàng, giàu chất thơ lên màn ảnh lại là Victor Vũ - vị đạo diễn đã thành công với nhiều bộ phim trước đó, như một sự đảm bảo kỳ vọng của khán giả đã đặt đúng chỗ.
![]() |
Từ ngôn ngữ văn học, Victor Vũ đã chuyển thể "Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh" thành ngôn ngữ điện ảnh một cách mềm mại và đầy chất thơ.
Khá trung thành với nguyên tác, Victor Vũ đã kể lại câu chuyện về tuổi thơ rất bình dị quanh 3 nhân vật chính là Thiều, Tường và Mận, tại một làng quê nghèo ven biển vào cuối thập niên 80 của thế kỷ trước.
![]() |
![]() |
![]() |
Victor Vũ đã đưa tuổi thơ của biết bao người về lại, với cánh đồng biếc xanh, với mạ non mùa cấy, với thả diều, làm đèn ông sao, với mót khoai ngoài đồng, bắt hến giữa sông…với cả cái đói, cái nghèo, cái nhọc nhằn của đói cơm và áo vá suốt một thời.
Và hơn tất cả, với những ngây thơ trong trẻo của Thiều, Tường hay Mận khi cùng chơi, khi hờn giận, thậm chí cả những rung động đầu đời đẹp đẽ hẳn ai cũng bắt gặp mình trong ấy.
Nếu như Thiều luôn ra dáng một người anh, chăm học, đi đâu cũng cho em trai đi cùng, nhưng nhát ma, thì Tường, lẽo đẽo theo anh như cái đuôi, thông minh, láu lỉnh và dễ thương, luôn muốn dùng mưu mẹo để anh trai không bị bắt nạt.
Cứ thế, "Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh" diễn biến đầy nhân văn, đẹp đẽ, giữa những mối quan hệ giữa con người với con người.
Cái chất êm đềm cứ quẩn quanh với người xem, với diễn xuất rất ngọt của ba diễn viên nhí, với hình ảnh được quay bằng flycam mượt mà, và người làm nhạc - Christopher Wong & Garrett Crosby đã truyền tải rất đầy đủ cảm xúc của Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, bằng âm nhạc.
Nhưng…
Hụt hẫng, và chưa tới
Nếu ai đó hỏi người viết, bộ phim có hay không, có hấp dẫn không? Thì câu trả lời là bộ phim sạch sẽ, nhưng không thể nói là hay. Phim làm người xem khóc được, cười được, nhưng cũng quên ngay được.
Nếu như chia bộ phim của Victor Vũ thành hai phần, bỏ qua một vài tiểu tiết thiếu logic thì nửa đầu của bộ phim, là bức tranh đẹp về ký ức tuổi thơ êm đềm, còn phần sau, với cách chuyển đoạn đột ngột, nhiều tình huống lan man, dẫn đến câu chuyện phim lê thê, càng về sau càng đuối.
Có thể, cái khó của nhà biên kịch Việt Linh ở chỗ bản thân tác phẩm văn học đã là những mảnh ghép, không dễ để sắp xếp lại thành mạch phim theo cấu tứ điện ảnh. Nhưng nếu biết tiết chế tình huống và dừng lại đúng chỗ, phim hẳn sẽ để lại nhiều cảm xúc cho người xem.
![]() |
Để đẩy tình huống lên đến cao trào, Victor Vũ đưa vào những cảnh quay về lũ lụt, đói nghèo; nhưng thiên tai dưới ngôn ngữ điện ảnh của vị đạo diễn trẻ, không những không tiêu điều, tàn khốc, mà ngược lại vẫn đầy chất thơ, khiến phim thiếu đi sự chân thực.
Có thể nói, Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh là một bộ phim sạch sẽ, nhưng khó có thể nói là hay. Có thể vì cái đẹp của hình ảnh và âm nhạc không khỏa lấp được sự hụt hẫng về cảm xúc, và người ta kì vọng nhiều hơn ở Victor Vũ.
Nhưng giữa mặt bằng chung phim Việt, thì tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh bằng ngôn ngữ điện ảnh vẫn là phim đáng xem, để tìm về trong trẻo của con người, giữa rất nhiều tác phẩm điện ảnh cố nhồi nhét vào đầu người xem về đề tài chiến tranh hay lịch sử nửa vời.
An Yên




















Bình luận