Hôm rồi tôi có đọc phát biểu của HLV Graechen liên quan đến cầu thủ của ông bị “ăn đòn”, phạm lỗi quá nhiều trên sân. Thậm chí ông còn bảo, sau mỗi trận “người của Công Phượng luôn thêm những vết bầm tím vì đối thủ chơi xấu”. Vậy thì câu hỏi đặt ra, ai sẽ bảo vệ cầu thủ và cầu thủ sẽ bảo vệ mình như thế nào?
![]() |
| Công Phượng phải học cách tự bảo vệ mình (Ảnh: Quang Minh) |
Vì sao mình hay bị phạm lỗi, bị đối thủ chơi xấu? Đó là câu hỏi tự tôi đặt ra và tìm câu trả lời. Khi còn chơi bóng và đá ở vị trí tiền đạo, có thời nhiều cầu thủ đối phương còn muốn “xin cái chân” nhưng mình phải biết né, biết tránh và chọn thời điểm để chơi bóng chứ. Đối phương đã chủ định chơi xấu, mình nên và phải thực hiện các động tác đơn giản nhất, đừng cố thể hiện và thách thức.
V.League là giải đấu rất khắc nghiệt. Có thời điểm việc đá láo, đá bậy trở thành vấn nạn. Lý do thì nhiều, do chính ý thức cầu thủ, sự chuyên nghiệp nửa vời của các nhà tổ chức, rồi việc thiếu chặt chẽ, quyết đoán của trọng tài.
Là người có quyết định cao nhất trên sân, trọng tài đứng trên sân là để điều khiển trận đấu, giúp cầu thủ chơi đúng luật, nhưng ở Việt Nam vai trò của họ đôi khi lại quá mờ nhạt trong việc bảo vệ các cầu thủ, dạy và hướng dẫn tuân thủ luật chơi. Người ta nói do ý thức cầu thủ, xin thưa cái sai đầu tiên không hẳn là ở cầu thủ.
![]() |
| Công Phượng lăn lộn trên sân (Ảnh: Hà Thành) |
Tôi chỉ nghĩ thế này, nếu các trọng tài làm đúng luật, phạt đúng người, đúng tội thì không những chính họ đã hoàn thành nhiệm vụ và còn bảo vệ được cầu thủ và giúp trận đấu đẹp, chất lượng hơn. Giải đấu cũng uy tín, thành công hơn.
Thế nhưng, điều tưởng dễ lại hóa khó. Và cái “bệnh” của trọng tài, vấn nạn bạo lực, thói hư tật xấu cứ thế tồn tại. Có thể, cầu thủ HAGL được học và ý thức nhưng tôi nghĩ, một cá thể khác biệt trong một quần thể thì không dễ để tồn tại.
Nguồn: Thể thao 24h















Bình luận