
Sẽ còn ô tô bị tàu hỏa đâm nát nếu barie đã hạ mà ý thức chưa dựng lên
0
Nếu trong đầu tài xế không bật lên “rào chắn” của ý thức thì mọi thiết bị cảnh báo đều vô nghĩa; cảnh ô tô bị tàu hỏa đâm bẹp dúm sẽ còn tái diễn nhiều lần.

Nếu trong đầu tài xế không bật lên “rào chắn” của ý thức thì mọi thiết bị cảnh báo đều vô nghĩa; cảnh ô tô bị tàu hỏa đâm bẹp dúm sẽ còn tái diễn nhiều lần.

Bạn tôi không kịp trở tay khi đầu năm mới đã có 3 trong 5 nhân viên phòng kinh doanh nghỉ việc; cứ như họ coi thưởng Tết là "cú chót"trước khi rời đi.

Đầu năm là thời điểm tôi có cơ hội tốt để nhảy việc, nhưng rất sợ bị nói là phản bội, vô ơn vì khoản thưởng Tết khá hậu hĩnh, tiền lì xì khai xuân của sếp cũng cao.

Tôi từng chứng kiến một ông bố vừa cầm ly bia vừa quát con "Ngồi im không ăn đòn", trong khi bạn bè xung quanh đang cười hô hố và ăn nói quá khích do hơi men.

Con lớp 8 rồi, và con chán ngấy mỗi lần bóc phong bao lì xì là mẹ hỏi ngay người ta cho bao nhiêu để đánh giá họ, con hiểu điều đó rõ hơn mẹ nghĩ.

Lì xì đầu năm vốn là lời chúc may mắn, sức khỏe gửi gắm trong phong bao đỏ của người tặng, nhưng không biết khi nào bỗng thành chuyện cân đo đong đếm, ít hay nhiều.

Phong bao đỏ vốn chỉ để trao may mắn và lời chúc đầu năm, nhưng trong nhiều gia đình, lì xì đang dần trở thành thước đo điều kiện, sự rộng rãi và cả thể diện.

Không ít bạn trẻ như tôi cảm nhận Tết là dịp nghỉ ngơi, quan tâm tinh tế, chứ không nên là lúc phải đối mặt với áp lực hay những câu hỏi hóc búa từ họ hàng.

Giữa không khí chúc Tết rộn ràng, một phong bao lì xì 20.000 đồng kèm lời “cho lấy may” và sự lúng túng của người mẹ khiến tôi chạnh lòng.

Có những hành vi không chỉ là vi phạm giao thông, nó là sự phô bày tâm lý đáng báo động: Giàu lên rất nhanh về tiền bạc nhưng tụt lại phía sau về ý thức.

Mỗi lần từ TP.HCM về quê ăn Tết, tôi lại mang theo một nỗi lo rất "đời": Phong bao lì xì mỏng hay dày cũng có thể trở thành thước đo giá trị của mình.

Tết Nguyên đán lẽ ra là kỳ nghỉ ngơi dài nhất giúp tái tạo năng lượng nhưng tôi lại bị sếp giao việc, yêu cầu trả kết quả trong ngày đầu đi làm.

Bún ốc ngày Tết giá cao bởi vì mọi chi phí nguyên liệu, nhân công đều tăng; cũng như bạn nếu tăng ca ngày Tết thì cũng đòi hỏi thù lao đặc biệt, cao hơn ngày thường.

Hết mùng 1, tôi đã chi hơn 15 triệu đồng tiền lì xì, nhận lại 200 nghìn; 30 tuổi, chưa lập gia đình, tôi bị mặc định là "đứa có tiền" nên phải rút ví liên tục.

Có những kiêng kỵ ngày Tết vẫn rất đáng giữ, như kiêng lời nói ác, lời nói nặng; không phải vì sợ “nói ra sẽ linh”, mà để tránh khẩu nghiệp, ảnh hưởng người khác.

Có người đi chúc Tết mà trong đầu chỉ lo “mình mừng thế này có bị coi là keo không”; có người lại mệt vì phải “giữ mặt bằng” cho khỏi thua kém.

Sáng mồng Một, có nhà quyết không mở cửa, chỉ chờ người được chọn xông đất bước vào; có người đi chúc Tết cứ đứng ngoài cổng dò hỏi, sợ mình xông đất nhà người ta.

Thay vì giữ tiền lì xì của con như nhiều phụ huynh, tôi để trẻ tự giữ và dạy con công thức "chia hũ", coi đây là cơ hội để giúp con hiểu hơn về cách dùng tiền.

10 năm làm dâu là 10 năm tôi vắng mặt trong mâm cơm tất niên nhà mình; người trong nhà mặc định dâu thảo là phải ăn Tết nhà chồng, có về ngoại cũng phải từ mùng 3.

Ở tuổi 14, nhiều đứa trẻ được giữ số tiền lì xì nhiều triệu đồng, nhưng con trai tôi chỉ được trao phong bao 500 nghìn đồng, vừa đủ thực hiện một mong muốn cá nhân.

Tự lái ô tô hàng nghìn cây số về quê ăn Tết đang là phong trào, được cho là vừa chủ động, tiết kiệm, nhưng thực tế riêng tiền xăng đã đắt hơn vé máy bay.

Phẫn uất vì thưởng Tết thấp, bạn bỏ việc vì không chịu bị đối xử bất công; nhưng thực tế phũ phàng của môi trường lao động là không chỗ trống nào tồn tại quá lâu.

Thực chất 23 tháng Chạp không phải ngày cúng ông Công ông Táo mà là cúng thần Bếp, liên quan đến tục thờ lửa và thờ Mẫu, tôn vinh phụ nữ giữ lửa trong gia đình.

Thả cá mà cá chết ngay sau đó, hoặc thả kèm rác thải khiến môi trường thêm ô nhiễm, thì hành động ấy khó có thể gọi là trọn vẹn thiện lành.

Để đường phố cuối năm đỡ tắc, những người ăn Tết ở Hà Nội nên sắm Tết muộn, nhường đường cho người gốc ngoại tỉnh đang vội vã sắm quà và chuẩn bị lên tàu, xe về quê.

Khi mẹ bắt nạt, đối xử bất công với vợ, trong số đàn ông Việt, liệu có mấy người đủ dũng cảm để nói một câu đơn giản nhưng khó khăn: “Mẹ ơi, mẹ sai rồi”?

Khi đàn ông hùa theo mẹ để ức hiếp vợ, đó không chỉ là câu chuyện riêng của một mái nhà, mà còn là lời cảnh tỉnh về bản lĩnh và nhân cách của người làm chồng.

Mẹ chồng nàng dâu tốt nhất đừng sống chung vì vị thế của nàng dâu khiến khi mâu thuẫn xảy ra, nhận sai và chịu thiệt thường bị coi là nghĩa vụ đạo đức của cô ấy.

Mâu thuẫn học đường bị phụ huynh biến thành cuộc trừng phạt kiểu xã hội đen, trẻ em học được gì từ người lớn qua hành vi đánh một đứa trẻ để bảo vệ con mình?

Thưởng Tết của mình thấp mà đồng nghiệp cao, công ty vẫn làm ăn tốt, sự so sánh trong trường hợp này giống như que diêm quẹt vào đống rơm khô của sự ấm ức tích tụ.